Cá rô đồng chỉ to hơn hai ngón tay, thịt ngọt thơm chứ không béo ú mà lạnh nhạt như mấy con bán ngoài chợ
Sống ở đô thị hơn chục năm nay nhưng mỗi khi nghe trên báo đài báo tin mùa nước lũ, trong lòng tôi lại dâng lên bao nỗi nhớ.
Có khi lúc sáng nước mới thấp thoáng bờ sông, đến trưa đã “bò” lên bậc thềm sau bếp.
Giữa làn khí mát mẻ, quyện hương hoa tràm thơm ngát là thế giới sinh động của khối loài chim quý: cò, diệc, cồng cộc, chích, le le, gà nước, điên điển… mặc nhiên bay mà không quan hoài đến những vị khách lạ.
Cá nhiều quá ăn không hết thì làm mắm, làm khô để dành cho mùa sau cũng rất ngon
Tôi đặc biệt mê món cá rô kho với trái me tươi, chua chua, cay cay chấm cùng với dưa bông điên điển hay bông súng bóp giấm của mẹ. Khắp làng xóm nhà nhà đều tranh thủ gặt hái xong vụ mùa rồi bắt tay chuẩn bị lưới, giăng câu, đặt lợp… sẵn sàng đón bầy cá từ thượng nguồn đổ về.
Cá này nấu gì cũng ngon, từ kho tộ, kho tiêu, nấu canh hay chiên giòn
Mùa này, rừng tràm Trà Sư quê tôi chắc đã tràn nước lũ, mang theo từng mảng bèo tấm xanh mướt phủ khắp bến bờ.
Sau mỗi buổi học, lũ trẻ nhà quê chúng tôi thường trốn ngủ trưa ra vườn câu cá rồi hái bông súng đồng về cho mẹ nấu canh chua. Bông súng này cọng nhỏ, thon dài và có bông màu xanh trắng chứ không bậm bạp như loại màu tím thường thấy ngoài chợ.
Giờ nghĩ tới vẫn thấy bụng cồn cào
Ngồi trên chiếc xuồng nhỏ, chậm rãi buông mái chèo, tôi lạc vào một thế giới khác, trong sạch và thuần khiết hết sức. Dưới ráng chiều ửng đỏ, từng đàn chim kéo nhau về tổ mang lại cảm giác thái bình, rất quen thuộc.
Hằng năm, cứ vào độ tháng 9, nước từ đầu nguồn cuồn cuộn đổ về với tốc độ nhanh như chớp. Vietravel. Hơn tháng trời, cả khu chợ quê chứa chan đặc sản, nà cá linh, cá lóc, cá trê, cá rô, lươn, rùa, rắn, chuột đồng… rồi bông điên điển, bông súng đồng, bông so đũa
Những món ăn thoạt nhìn như đơn giản như: gà nướng mật ong rừng, cá lóc nướng trui, cá linh nấu canh chua bông điên điển, bông súng đồng bóp giấm, gỏi sầu đâu cá sặc, cá nàng hai chiên giòn, cá chạch nướng… nhưng khi thưởng thức giữa chòi lá mát mẻ, giữa bốn bề sông nước và cây rừng bảo đảm bạn sẽ nhớ mãi.
Tôi nghe mà thấy lòng náo nức như thuở bé, chỉ muốn bỏ hết công việc mà về nhà với ruộng đồng, nước lũ. Đặc biệt, lần nào tôi cũng chẳng thể bỏ qua bữa ăn “hương đồng gió nội” do chính bà con địa phương nơi đây trổ tài.
Có chú chim non đang luyện tập bay lượn, có chú lục tìm thức ăn trong bụi rậm hay bay náo loạn trên các ngọn cây… làm ai nấy đều thúc dõi theo. Xa xa, ngọn Cấm sơn hùng vĩ cùng bức tượng Phật La hán khổng lồ như nét chấm phá làm hoàn thiện thêm bức tranh cho miền đồng quê An Giang thêm tươi đẹp
Những con rắn bông súng dù đem ướp muối chiên vàng hay xé phay trộn gỏi ngon không thua gì thịt gà. Rồi những con cá linh nhảy tanh tách, tô canh bông điên điển đăng đắng, bùi bùi hay món chuột đồng nướng vàng ruộm… tất tật là bữa tiệc dân dã, ngon miệng không thể nào quên.
Gọi điện về nhà, mẹ bảo nước đã xâm xấp thềm nhà, còn khu vườn thì đã đến đầu gối. Mỗi lần về đây, tôi thường lên đài vọng cảnh để ngắm nhìn bao quát vớ rừng tràm nguyên sinh. Vậy mà chỉ cần chục cọng, tước vỏ rồi nấu canh chua cùng mấy con cá rô mề vừa câu, nêm thêm vài đọt húng quế và trái ớt hiểm cay xé lưỡi… đã có một tô canh ngon mê li.
Còn một đặc sản mà không phải ai cũng thử qua hoặc là không dám thử qua, đó là rắn. Ba và mấy đứa em đã sắm sanh chiếc xuồng nhỏ, mấy tay lưới, vài cái lợp đặt cá để tìm chút niềm vui mùa nước lên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét