Sau một cuộc nói chuyện tôi mới biết cô gái đó tên Hương, là sinh viên năm cuối của trường đại học sư phạm Hà Nội. Hương bảo “Anh ơi chúng mình đặt tên con là gì đấy?”. Cuộc thi viết "Trải nghiệm cuộc sống cùng tablet" do Báo điện tử VnExpress phối hợp với Công ty điện tử Samsung tổ chức dành cho các công dân sinh sống trên cương vực Việt Nam.
Hương nhìn tôi mỉm cười “con tablet là chứng minh cho tình yêu của chúng mình”. Net.
Giờ đây, tôi đích thực hạnh phúc với đứa con bé bỏng mới chào đời. * Độc giả gửi bài dự thi tại đây hoặc media@vnexpress. Tôi thấy thế liền đuổi theo hắn ta. Sau quãng thời gian liên lạc khá nhiều với nhau, hiểu rõ về nhau hơn, chúng tôi đã nảy sinh tình yêu với nhau. Chúng tôi trò chuyện và cùng xin số, rồi thẳng tắp giao thông. Không hiểu tại sao tôi lại có một thiện cảm với cô gái này đến thế.
Và giờ tôi đã có một gia đình thật hạnh phúc. Chung cuộc tôi đã dành được chiếc tablet và cố nhiên tên trộm được đưa đến đồn công an. Bao cảm xúc ùa về trong tôi, tôi còn nhớ như in cái ngày trước hết tôi gặp Hương. Tôi cảm thấy hạnh phúc và vui sướng như được nhận thưởng gì đó mà mình rất quý trọng. Hương ôm con vào lòng mà đôi mắt đỏ hoe, rưng nước mắt, nở nụ cười thật hạnh phúc.
Đột nhiên, tôi trông thấy một kẻ chạy vụt ngang qua và giật lấy chiếc tablet từ tay cô gái đó. Có nhẽ do thẳng tắp chạy thể dục mà tôi mau chóng đuổi kịp hắn. Em luôn mang nó bên mình để phục vụ cho học tập và trong tất cả mọi việc trong cuộc sống. Tôi đưa tay gãi đầu “ừ không có gì mà”. Nó là nơi lưu giữ những chốc lát đáng nhớ của tình ái mà cả hai dành cho nhau. Tôi tóm lấy hắn sau một cuộc ẩu đả.
Tôi trả lại chiếc tablet cho cô gái. Cô gái kêu to: “Cướp”.
Chiếc tablet đó chính là vật bất ly thân của em. Bây chừ tôi đã là một người cha, niềm hạnh phúc này khiến tôi không cầm được giọt nước mắt vui sướng. Chợt tôi thấy một cô gái đang cầm trên tay một chiếc tablet và say sưa với những ca khúc âm nhạc qua chiếc tai nghe nhỏ bé và ngân nga hát. Đinh Thị Thảo Anh. Hôm nay tròn 2 năm kể từ ngày tôi và Hương quen nhau. Nó đã giúp ích cho em rất nhiều và trong đó còn lưu giữ rất nhiều kỷ niệm của em.
Tôi xúc động nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng với đôi bàn tay nhỏ xinh, đang ngủ say trong vòng tay âu yếm của Hương, hai má ửng hồng, cái miệng chúm chím trông rất đáng yêu. Làn gió thu thổi nhè nhẹ, tôi hít thở không khí trong lành của buổi bình minh và nhìn ngắm cảnh vật xung quanh.
Tôi và Hương đang hướng nhìn về tablet đang nằm ngủ trông thật ngoan. Chúng tôi bồi hồi nhớ lại ngày xưa và đem chiếc tablet ra xem lại những kỷ niệm đã qua của hai đứa, rồi ghi lại giây phút đáng nhớ của ngày bữa nay. Càng xúc tiếp, tôi càng thấy Hương là một người con gái dễ thương, hồn hậu và cao thượng. Chương biểu diễn ra trong 6 tuần từ ngày 15/8 đến 25/9.
Đầu tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ “Phải rồi, đặt tên con là Tĩnh nhé em, nhưng anh thích chúng mình gọi tên con ở nhà là tablet nhé”. Tôi sững sờ đứng lặng nhìn cô gái đấy. Và cố nhiên tablet chính là sợi dây kết nối với chúng tôi. Giữa chốn tỉnh thành tấp nập, tấp nập bon chen, tôi lại thấy được một cô gái rất hồn nhiên, say đắm trong thế giới của riêng mình.
Tablet chính là cầu nối riêng giữa chúng tôi. Chả hiểu sao tôi lúng túng và bối rối hơn bao giờ hết, chỉ mấp máy được câu “tablet của bạn đây”.
Cô gái vừa run sợ, vừa nở nụ cười âu yếm cảm ơn tôi. Đó là một ngày trời thu mát mẻ, như không lệ tôi chạy bộ dọc bờ hồ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét