Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Cảm động xu hướng 'chú lùn' vượt khó đỗ 2 trường ĐH.

Em có rất nhiều ước mong hoài bão cho bản thân và tôi nghĩ em sẽ làm được”

Cảm động 'chú lùn' vượt khó đỗ 2 trường ĐH

Lên cấp 3 mặc dù nhà cách xa trường hơn 5km nhưng Tụ luôn đi học đầy đủ với sự viện trợ của những người bạn thân. Ngoài giờ học trên lớp em còn phụ giúp ba má làm việc gia đình, và là nghiêm đường của em trai. Cứ mỗi buổi sáng lại thấy một chàng “hạt tiêu” đến trường trong sự quan hoài đặc biệt của nhiều ánh mắt bạn bè.

“Thế Tụ đã có dự kiến gì chưa”? Tụ chia sẻ: “Hiện tại đích của mình trong những niên học đại học là cầm cố học giỏi để có kiến thức sau này ra trường làm việc". Còn khối B, Tụ dự thi ĐH Lâm nghiệp Hà Nội. Tụ kể: “Khi mới đi học, bọn bạn gọi em là chú lùn, rồi đưa em ra làm trò cười.

Năm lên lớp 3 Tụ phải vào viện 6 tháng để mổ ghép khớp chân, khớp tay. Thầy Đặng Viết Hải chủ nhiệm của Tụ suốt những năm cấp 3 cho biết: “Tụ là học trò chịu nhiều thiệt thòi so với bạn bè, gia đình lại khó khăn, nhưng rất sáng dạ, luôn vươn lên trong học tập, Tụ là tấm gương sáng về sự vượt khó vươn lên học giỏi, để bạn bè trong lớp học tập.

“Động lực nào giúp Tụ thi đậu cùng lúc 2 trường đại học lớn”? Tôi hỏi. Tụ đã thi đỗ cả 2 trường. Với niềm ham mê tin học, Tụ nộp hồ sơ thi khối A vào trường ĐH Công nghệ (ĐHQG Hà Nội) để thực hiện được mơ ước trở thành lập trình viên. Tụ là tấm gương sáng về sự vượt khó vươn lên học giỏi, để bạn bè trong lớp học tập. Tụ đòi bố mang sách vở để tự học tại bệnh viện. Thành ra mà khi đi học lại, Tụ chẳng những theo kịp bạn bè mà còn vươn lên là học trò giỏi năm lớp 4.

Những ngày đầu đi học Tụ bị bạn bè chọc. Em có rất nhiều mơ ước hoài bão cho bản thân và tôi nghĩ em sẽ làm được”. Lên lớp 8 biết được Tụ có niềm ham mê về tin học, ba má em hà tằn hà tiện tiền bán chè mua cho một bộ vi tính. Những lúc trông em Tụ cũng đem sách vở ra học. Tụ là người dân tộc Tày, sinh ra trong gia đình 2 anh em. Mẹ Tụ kể: “Tụ sáng dạ lạ lùng, năm 4 tuổi khi chưa tới trường lớp nhưng đã nhận biết các mặt chữ, làm các phép tính cộng trừ đơn giản”.

Thầy  Đặng Viết Hải  Lên 6 tuổi, Tụ đi học như bạn bè cùng lứa. Chinh phục ước mơ  Bước vào lớp 12, Tụ vạch ra kế hoạch cho mai sau của mình. Nằm viện nhưng Tụ không muốn bị ảnh hưởng việc học.

Sự chăm chỉ của Tụ cũng được đền đáp khi trở nên một trong những học sinh giỏi của lớp. Tụ đã được nhận bằng khen của Sở GD&ĐT tỉnh Tuyên Quang, vì 3 năm là học trò xuất sắc. Tụ sinh ra thiếu cân, bị di chứng chất độc da cam từ ông nội (từng tham gia kháng chiến chống Mỹ).

Mới đi học nhưng hỏi Tụ các bạn sinh viên ở đây đều biết. Tân sinh viên Tụ đứng trước cổng trường ĐH Công nghệ. “Tụ là học sinh chịu nhiều thiệt thòi so với bạn bè, gia đình lại khó khăn, nhưng rất sáng dạ, luôn vươn lên trong học tập. Vượt qua tự ti  Những ngày đầu của niên học mới, tôi tìm đến giảng đường ĐH Công nghệ để gặp Tụ.

Khi đã có thể đọc được con chữ thành thục, Tụ có cách ru em ngủ rất độc đáo là đọc những bài thơ trong sách. Tụ tỏ: “Vì mình muốn sau này có công việc ổn định nuôi sống bản thân, không trở nên gánh nặng cho gia đình, có thể trợ giúp bố, mẹ về già. Những lúc đó em tủi hờn và khóc, nhưng đó cũng là điều làm em quyết tâm học giỏi”. Trong 3 niên học cấp ba, Tụ luôn đạt kết quả tốt, điểm các môn Ngoại ngữ, Toán, Lý, Hóa đều đạt từ 8,0 đến 8,7 điểm.

Có được máy tính, qua internet Tụ tự tìm hiểu các trang mạng học Tiếng Anh và tin học. Lên 3 tuổi Tụ chưa biết đi, bộ hạ bị khèo. Mình luôn gắng để lớn lên sẽ giỏi như hiệp sỹ công nghệ thông báo, anh Nguyễn Công Hùng có thể viện trợ những người có hoàn cảnh giống mình”. Tụ chăm học, sau mỗi lần lên lớp về nhà luôn tự chủ động ôn bài và học bài trước. Quang Lộc.

Gia đình chữa chạy bệnh cho Tụ nhưng không khỏi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét