Thấy chướng mắt, bất kể đang làm gì ông đều dừng lại cặm cụi nhặt rồi cho vào thùng rác công cộng
Sau mỗi lần cắt tóc ông lại cho vào ống heo 1. Bà con nơi đây từ chỗ tò mò, săm soi chuyển sang quý mến ông. Anh Nguyễn Công Trực (ngụ P. “NGƯỜI YÊU” RÁC Năm 2003, gia đình ông Lạc chuyển từ P5Q4 về P. Phú Thuận) cắt tóc miễn phí cho học trò nghèo.
000 đồng làm quỹ hỗ trợ học phí hoặc mua gạo tặng những người khó khăn. Biết gia đình nào đang lâm cảnh khó, neo là ông đến thăm hỏi và tìm cách giúp ngay.
Anh Lạc trợ giúp người nghèo nhiều lắm. Công việc ở phường bề bộn nên ông nhường tiệm cho người em kết tức là ông Huỳnh Văn Ngà. Phú Thuận, Q7 sinh sống. Tuy thế, vào những lúc rảnh, ông Lạc vẫn ghé tiệm cắt tóc giúp mọi người. Phú Thuận BẠN CỦA NGƯỜI NGHÈO Hồi mới về P. Hình ảnh ông lão tóc bạc nhặt rác đã trở nên thân thuộc với người dân KP3, P.
Giờ, mấy con hẻm dẫn vào nơi ông Lạc sinh sống đã sạch, thoáng và đẹp hơn xưa rất nhiều.
Dù tuổi cao, ông Lạc vẫn lặng lẽ đi về trên những con hẻm nhỏ như 1135, 1205 của khu phố 3 với động tác nhặt rác nhanh nhẹn mà tận tường. Phú Thuận, ông Lạc mở một tiệm cắt tóc tình thương. Với ai ông cũng tận tâm dù chỉ lấy thù lao tượng trưng, thậm chí miễn phí.
Vợ chồng anh Nguyễn Văn Dũng (đều bị mù) có con đã đến tuổi đi học mà không đủ giấy má vào trường. Ông Lạc đã gõ cửa khắp nơi xin làm giấy tờ cho cháu bé và tương trợ gia đình can đảm 10kg gạo/tháng. Thơ ông dung dị, tâm thành mà hào sảng như chính cuộc thế ông.
Noi gương ông, chị Đính, kiêu dũng, ông Sáu Vinh, Tư Hiển. Về sau, ông được tín nhiệm bầu làm chủ toạ Hội chữ thập đỏ phường. Phú Thuận, Q7, bị mù) tỏ tường: “Biết tui không đi lại dễ dàng như người bình thường nên anh Lạc qua tận nhà để cắt tóc. Có ai hỏi ông Lạc chỉ cười: “Có gì đâu.
Tính anh vui vẻ, hoạt bát và rất nhiệt tình”. Ngày 19-5 hàng năm, ông và ông Ngà còn đến Trường tiểu học Nguyễn Văn Hưởng, Lê Anh Xuân (thuộc P. Tui nghĩ, mình nhặt rác vừa để khu phố thêm sạch đẹp vừa tập thể dục cho người khỏe ra đó mà”. Thời đó, con hẻm 1135 dẫn vào KP3 rất nhiều rác, mùa nắng bụi tung mù mịt, mùa mưa thì lầy lội khó đi.
Tui thấy mình còn đủ sức thì làm thôi”. Cụ Đào Thị Vui (SN 1925), tuổi cao sức yếu lại sống trơ một mình, ông Lạc chạy xin cho cụ một thẻ bảo hiểm y tế, vài ký gạo hàng tháng và chỗ tá túc. Ban sơ, nhiều người tò mò, bàn tán nói ông lo chuyện bao đồng.
Ông cũng hăng hái vận động kinh phí bê-tông hóa hẻm 1135 càng ngày càng thông thoáng, sạch đẹp hơn.
Thấy ông già tóc bạc lom khom nhặt rác mỗi ngày, lớp trẻ đâm ngại, không còn vô tư xả rác giữa đường như xưa. Nghe vậy, ông chỉ cười: “Đây là khu phố văn hóa mà rác đầy đường thì kỳ lắm. Ông Lạc làm nhiều thơ. Ông Lạc rất tích cực tham dự Câu lạc bộ thơ, ca và là Phó ban mặt trận của khu phố.
Vậy mà, kêu lấy tiền công thì anh cứ xua tay hoài. Cũng tự nguyện dự quét, dọn rác cho khu phố. Ngày ngày, trên chiếc xe đạp cũ, ông vẫn đi về với hàng loạt công việc không tên nhưng ý nghĩa. Khách đến tiệm của ông đa phần là dân cần lao nghèo.
Ghi nhận những đóng góp thiết thực đó, Sở Tài nguyên và Môi trường TPHCM đã tặng giấy khen cho ông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét