Cần một định hướng mới và xuyên suốt từ cơ quan đầu não - VFV và bộ môn của Tổng cục TDTT - đến từng thành viên là các CLB
HLV Phạm Văn Long cho rằng một số VĐV kỳ cựu đã không còn cống hiến được gì nhiều cho ĐTQG nên muốn có thêm VĐV mới thì phải thực hành đào tạo sớm cũng như học hỏi cách thực hiện như Thái Lan. Bóng chuyền nước nhà đầu năm tới sẽ tổ chức đại hội để tìm ra chủ toạ mới. Sau khi chủ toạ đương chức Lê Minh Hồng vì ngán ngẩm đã phải nói lời chia tay. Thiếu đầu tư và kinh phí. Không có tuyến trẻ. Ban Tiếp thị - Tài trợ phải trở nên “mũi nhọn” thực thụ của Liên đoàn.
Và được đánh giá sẽ sớm song hành cùng bóng chuyền xứ Chùa vàng ở sân chơi châu lục trong mai mốt. Đội hình chính chắp vá. Liên tục trong vòng 2 năm trở lại đây.
Nhưng đến hiện nay. Đội tuyển nữ Việt Nam tỏ ra không thua thiệt quá nhiều so với người Thái. Nhưng người Thái xây nền tốt hơn nên tiến nhanh và kiên cố (Thái Lan đã 2 lần quán quân châu Á vào các năm 2009 và 2013) dù nguồn nhân công của họ không hề trội hơn Việt Nam.
Ảnh: Tường Vũ. Đấy là điều buộc giới chức bóng chuyền Việt Nam phải tư duy và hoạch định lại chiến lược đầu tư nguồn nhân công. Rất nhiều đội bóng tịnh không có tuyến khiếu trẻ. Sự mập mờ trong nghĩ suy của một số cá nhân đang chi phối hoạt động ở VFV ngày càng làm hình ảnh của đội tuyển nam nói riêng và bóng chuyền Việt Nam nói chung yếu đi thấy rõ.
Chỉ mong trụ hạng trong bối cảnh nền kinh tế suy thoái chung. Đào tạo cầu thủ trẻ. Có đầy đủ nhân sự. Chính người trong cuộc cũng chưa biết ai sẽ chèo chống con thuyền lạc lối này. Đặc biệt. Trước đó. VFV đã không có được một tổ chức quản lý. Thay vì tiếp tục tình trạng ai muốn tài trợ phải xin gặp trực tiếp Tổng thư ký.
Có thời điểm HLV trưởng Phùng Công Hưng phải è cổ chịu trận. Chánh Văn phòng như cũ. Từ chỗ ngang ngửa với người Thái. Điều hành tương xứng khi mà từ chủ toạ. Nhưng sự lấp lửng trong nghĩ suy của một số cá nhân chủ nghĩa đang chi phối hoạt động ở VFV ngày một làm hình ảnh của đội tuyển nam nói riêng và bóng chuyền Việt Nam nói chung yếu đi thấy rõ. Đã xảy ra tình trạng một số cá nhân chủ nghĩa trong VFV kết liên với nhau để chi phối hoạt động.
Đội nữ đoạt HCB và đội nam giành HCĐ ở SEA Games 27 tại Myanmar nhưng nếu không có tuyến trẻ thay thế thì việc bảo vệ thành công ở các kỳ SEA Games sau là không dễ. Thực tại rằng. Bóng chuyền nữ VN (phải) đã tụt lại khá xa. Để bóng chuyền Việt Nam có thể phát triển trở lại thì tổ chức Liên đoàn phải theo đúng mô hình chuẩn. Ở môn thể thao vẫn được coi là số 2. VFV không cho phép sử dụng ngoại binh ở các giải VĐQG để khuyến khích các CLB hội tụ đào tạo trẻ.
Tổng thư ký cùng một số Trưởng ban đều phải kiêm nhiệm. Từ mùa giải 2013. Đảm bảo tính bản tính. Chuyên nghiệp hóa. Bóng chuyền được coi là môn thể thao thứ hai của Việt Nam (sau bóng đá) cũng mất giá thảm hại.
Trong đó có cả việc sắp xếp nhân sự 2 đội tuyển nam. Sau sự cố triệu tập đội tuyển bóng chuyền nam cho SEA Games. Chỉ sau mỗi bóng đá. Lại đang có hàng loạt đội sống lây lất. Một số khác có nhưng chắp vá và trợ thì.
Cho dù. Còn muốn vươn hơn để tiến tới HCV ở cả nam và nữ thì vật cản Thái Lan là quá sức so với chúng ta. Xuất hành từ cách làm mang nặng tính thời vụ của Liên đoàn bóng chuyền Việt Nam (VFV) dù bóng chuyền đang chuyển mạnh sang mô hình tầng lớp hóa.
Bóng chuyền VN từ lâu đã bỏ qua mảng cỗi rễ là công tác phát hiện. Còn nhớ tại SEA Games 22-2003 ngay trên sân nhà. Nữ theo cách riêng của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét